Rượu đen
February 24, 2008
Uống đi em. Uống đi tôi!
Rượu đen men đắng dâng đời đê mê
P.T.L
Cà phê nâu. Da em nâu
Sóng sánh ly, sóng sánh mầu tóc men
Tôi và em. Hai ly đen
Nghe thời gian chảy êm đềm qua môi
Cà phê rơi như mưa vơi
Như từ mi mắt xuống đời . Buồn lên
Tôi nhìn em. Em nhìn đêm
Đèn khuya tắt thở. Êm đềm mắt nai.
Em trao tôi tiếng thở dài
Khẽ khàng báu vật sơ khai cõi hồn
Tôi còn một ít cô đơn
Trao cho em nốt cho buồn trắng tay.
Cùng ta, em! nốt đêm nay
Cho ngày mai dẫu đắng cay sinh thành
Đừng buồn! Tình yêu mong manh
Đôi khi nó chết để thành thi ca.
Đà Lạt 11/7/2002
Ý kiến phản hồi
Có 1 phản hồi to “Rượu đen”
Bạn có ý kiến phản hồi?



Bài thơ này tôi rất thích. cách đây mấy năm tôi được đọc 1 đoạn trong mục thư tòa soạn của báo văn nghệ. tôi vẫn nhớ mãi. Đến bây giờ tình cờ vào đây được đọc lại thật là thú vị. Cám ơn!