CÔ ĐƠN

May 5, 2008

Tôi đã có một thời trai trẻ
Những mùa xuân gửi lại chiến trường
Có vết sẹo trên đầu không mọc tóc
Những bữa động trời chưa có ai thương.

Tôi đã có một mùa xuân đồng đội
Lội bao khe tìm sắn sót rẫy rừng
Chặt thân chuối cắm hoa lau đón Tết
Thủ trưởng mếu cười giữa đám lính rưng rưng.

Tan trận mạc tôi về cùng khoai lúa
Nhớ chiến chinh đồng đội bạn bè ơi
Đứa ngậm sữa cầm măng về với đất
Đứa trở lại mưu sinh nơi chiến trận một thời

Em mòn mỏi, nhận về tin báo tử
Xuân ra đi sau đuôi mắt tủi hờn
Em bỏ làng đi đâu không ai rõ
Khi tôi về còn xóm cũ cô đơn.

                             Thu 1978

THÁNG BA

May 5, 2008

Quê gầy ! Sau luỹ tre xanh:
Nét lưng mẹ đã hoá vành trăng non
Tháng Ba phùn rắc đầy thôn
Con trâu đi nốt ngọn nguồn ca dao
Bao nhiêu sắc thắm hoa đào
Mùa xuân tình ý, gửi vào má em
Quê mình một dãi đồng chiêm
Nửa con sóng vỗ mấy triền hoa mua
Mẹ mong cho chóng đến mùa
Cha tìm hạt lúa trong bồ nhổ râu.
Khuya. Làng chó thảng “rau rau”
Ngọn tre níu vỡ loang màu trăng suông.

                              Tháng Ba, 1992

THƯ GỬI VỀ EM

May 5, 2008

Những giờ nghỉ anh men theo mép sóng
Tìm vỏ ốc màu trên đảo Trường Sa
Ngọn sóng quen liếm chân anh mằn mặn
Nghe nôn nao nhớ bến nước quê nhà.

Thư em gửi dán bằng cơm nếp
Bè bạn chụm đầu thương hương cốm mùa thu
Lá thư riêng, niềm vui chung đồng đội
Dáng quê hương in dấu đảo xa mù.

Trên vỏ ốc có ráng chiều mùa hạ
Có hoàng hôn tan trên lối trâu về
Có mảnh trăng trắng ngà ngái ngủ
Rơi mơ màng sắp chạm cỏ non đê.

Chiều tinh nghịch sờ vào đuôi cá quẫy
Và hôn lên làn môi sóng mặn mà
Anh bàng hoàng thấy khói rơm của mẹ
Theo sương chiều giăng ngát đảo Trường Sa.

                                              Tháng 9-1993

MẶC CẢM MỘT THỜI TRAI

May 5, 2008

Xin em đừng nhìn anh như thế
Nhà em cao hun hút mấy tầng lầu
Ký túc xá anh bao mùa đeo đẳng
Ít áo quần bè bạn đổi thay nhau.

Em đến lớp chập chờn cánh bướm
Xe hon-đa sang trọng buổi đi về
Anh ngơ ngác nhìn theo làn khói biếc
Hao hao buồn như khói mái tranh quê.

Và như thế, mổi lần anh nhớ mẹ
Nhớ trung du miền đất đỏ quê nhà
Mùa nắng mật bò ruốm vàng đồi cỏ
Tháng mưa hiền cây dậy lộc dâng hoa

Thôi em nhé đừng bao giờ viết nữa
Thêm lời yêu thêm cay đắng mà chi
Thương nao lòng làm sao em hiểu được
Nẻo quê mùa đâu phải lối em đi.

Thà ngậm ngùi kẻo ngày mai tan vỡ!
Tuổi mộng mơ – làn gió thoảng thôi mà
Mai xa trường đường em hương dâng lối
Nẻo anh về gặp mẹ quét lá đa.

Thời gian tiến, tuổi thơ lùi xa lắc
Mảnh bằng ơi, mảnh bằng mỏng cánh chuồn
Đã giã biệt thời sinh viên ngơ dại
Mà suốt đời trăn trở nhớ em luôn…
                                      Hè 1992

CHỜ EM

May 5, 2008

Ta không thích trăng
Chỉ mê đêm hè đen
Tiếng dế ré lên từ cỏ mật
Ta chìm trong cỏ êm.

Ngày của côn trùng bắt đầu từ đêm
Nằm nín thở nghe lời ca rỉ rả
Dế tìm tình nhân nhảy loi choi qua má
Mọi sinh linh ngỡ ta đã chết rồi.

Chỉ hoa dại bị lãng quên bên dấu chân trâu chiều tím
Hương khóc ròng một kiếp trinh nguyên
Và tiếng chân em xoa đầu ngọn cỏ
Thiêng liêng hơn một lời nguyền.

                        Đêm hè đen 1995

QUÀ QUÊ

May 5, 2008

Em về quê ra
  anh đón tận sân ga
Tàu hổn hển
  em bơ phờ xuất hiện
Dẫu như thế
  đủ làm anh mừng quýnh
Em bơ phờ
  có vẻ xinh thêm
Anh định bổ nhào
  ôm chầm lấy hôn em
Em cũng muốn vỗ về
  Nhưng… không thể
Đất nước mình cái gì cũng thế
Cả nụ hôn cũng đến thật muộn màng
Hà Tĩnh ra
  lè kè túi khoai lang
Quà đồng quê
  gửi cho bè bạn
Đời sinh viên
  đôi khi bông hồng trắng
Chẳng quyến rũ bằng
  một củ khoai – đêm!
Một túi quê nhà
  hai đứa xách toòng teng…

                   Tháng 3-1994

ĐƠN PHƯƠNG

May 5, 2008

Ta yêu khi chiều tắt nắng
Hoàng hôn rơi tím vào quả mồng tơi
Trăng tinh nghịch ló đầu trong đêm tối
Rủ rê theo vô số sao trời.

Ngõ nhà em trăng vàng nô giỡn gió
Những gọng rơm vương vãi ruốm vàng ươm
Ta cũng có một thời như thể:
Gọng rơm xưa trong ô mạ xanh rờn…

Cay đắng nhớ một thời thơ dại
Em nhiệt cuồng ôm mộng đơn phương
Khi hồn em mơ về người xa ngái
Anh chờ em – hoá cổ thụ bên đường.

Tháng 5-1992

May 5, 2008

                                   

NGÀY ĐI

May 5, 2008

Từ trên đồi cao nhìn xuống
Đồng làng chi chít ô vuông
Con người lom khom di động
Ngàn năm một ván cờ buồn.

Làng ơi, giã từ người nhé
Đói nghèo biết dấu vào đâu
Ta đi, mình em ở lại
Đêm nay đừng khóc bên cầu.

Giã biệt mùa đông xó bếp
Khói từ ống rạ chui ra
Cay xè nửa đi nửa ở
Bâng khuâng nhuộm trắng mái nhà…

                                       Thu 1995

KHÚC HÁT CHĂN TRÂU

May 5, 2008

                                            Gửi H

Bình minh nâu cheo vẻo lưng trâu
Nghé ngu ngơ chạy trước qua cầu
Trâu co dò lo lắng chạy theo con
Mắt mơ màng luyến tiếc khóm cỏ non.

Nắng ngủ vùi trong tóc bé sún răng sâu
Trên lưng trâu sừng vút tiếng đàn bầu
Em không cười như bao lần đón tôi
Chắc em hờn chờ lâu quá mà thôi.

Dỗ dành hoài sao bé không thưa.
Mi rưng rưng cỏ sương ướt ven bờ
Thôi chẳng thèm chơi, bé khóc ta đi
Bé khóc oà như muốn nói điều chi.

Bình minh lên chốn cũ hôm xưa
Lúa khoai xanh chẳng thấy bé đứng chờ
Trâu ai buồn theo chủ mới dắt qua
Em theo dì về đâu đó thật xa.

                               Hè, 1995

Trang tiếp »