HỒI ỨC CHIẾN TRANH

June 20, 2008

    Khi tôi biết thế nào là yêu, những bông lau cuối mùa đã rụng đầy nơi ngày xưa tôi vẫn thường đội mũ. Hoa lau chẳng thơm gì chỉ gợi buồn và nhớ chốn hoang vu một thuở quân hành.

   Ngày em tiễn anh, đôi mắt níu về lửa trong lồng ngực. Mong manh quá áo quần em mặc, sắp nứt tung trên thân thể nẩy mầm. Anh hành quân hành trang trong tâm linh có mẹ già mếu máo. Giọt tiễn con dấu vào thân áo, gió đồng quê nức nở khóm tre ngà.

   Xa. Rất xa sáu bảy tháng trời hành quân bộ. Nhớ nao lòng em nữa mẹ già ơi. Chiến trường là nơi tiền trạm những người hành hương về bên kia thế giới. Nơi đó có thằng bạn con ra đi rất vội, đồng hương với nhau không kịp ngõ câu chào. Mặt trời đi mau bỏ quên màu thu trên làn da và những bộ quần áo lính. Bản năng tự tồn xua khỏi tâm can điều bịn rịn. Cơn sốt cuối cùng chấm dứt chiến tranh.

  Trời ơi! đất nước thanh bình, có ai sướng cuồng hơn những người cầm súng? Bạn bè tôi về các đoàn thay màu da ủng, và nhận thêm đôi chân không phải của mình. Tôi về mang trên đầu vết sẹo câu liêm, hình mảnh trăng gác trên đồi ngày cuối tháng. Ráng chiều đỏ cho màu quê hừng sáng, khói vô tư đưa rơm rạ lên trời. Mẹ chẳng thể chờ, tôi hoá kẻ mồ côi. Em khô héo trong mưa phùn trinh nữ. Những túi đựng tình yêu căng đầy không còn nữa. Em xơ mướp khô, anh bát đàn đã cũ, cọ vào nhau cho vũ khúc luân hồi.

   Quê hương mình có bao triệu lứa đôi, như anh như em của ngày xưa ấy? Dẫu tình yêu đã đi về huyền thoại thì Tổ quốc ta vẫn mãi mãi trường tồn. Những xóm làng xanh ngói đỏ như son. Những phố những phường nguy nga tráng lệ. Chẳng có gì cách ngăn tình yêu tuổi trẻ, họ đến với nhau bất cứ lúc nào. Những tượng đài chẻ dọc trời cao ghi công những đứa con nằm sâu nơi đáy mộ. Bao mẹ già xua nước mắt không còn nữa, đã rưng rưng khi thành Mẹ anh hùng. Hai mươi năm qua, bao nỗi vui buồn, những đúng sai, thăng trầm…vẫn vẹn toàn Đất Nước.

   Có một điều ít ai thấy được: Tình Yêu xưa mãi mãi không về.

 bông lau cuối mùa đã rụng đầy nơi ngày xưa tôi vẫn thường đội mũ. Hoa lau chẳng thơm gì chỉ gợi buồn và nhớ chốn hoang vu một thuở quân hành.

   Ngày em tiễn anh, đôi mắt níu về lửa tron Khi tôi g lồng ngực. Mong manh quá áo quần em mặc, sắp nứt tung trên thân thể nẩy mầm. Anh hành quân hành trang trong tâm linh có mẹ già mếu máo. Giọt tiễn con dấu vào thân áo, gió đồng quê nức nở khóm tre ngà.

   Xa. Rất xa sáu bảy tháng trời hành quân bộ. Nhớ nao lòng em nữa mẹ già ơi. Chiến trường là nơi tiền trạm những người hành hương về bên kia thế giới. Nơi đó có thằng bạn con ra đi rất vội, đồng hương với nhau không kịp ngõ câu chào. Mặt trời đi mau bỏ quên màu thu trên làn da và những bộ quần áo lính. Bản năng tự tồn xua khỏi tâm can điều bịn rịn. Cơn sốt cuối cùng chấm dứt chiến tranh.

  Trời ơi! đất nước thanh bình, có ai sướng cuồng hơn những người cầm súng? Bạn bè tôi về các đoàn thay màu da ủng, và nhận thêm đôi chân không phải của mình. Tôi về mang trên đầu vết sẹo câu liêm, hình mảnh trăng gác trên đồi ngày cuối tháng. Ráng chiều đỏ cho màu quê hừng sáng, khói vô tư đưa rơm rạ lên trời. Mẹ chẳng thể chờ, tôi hoá kẻ mồ côi. Em khô héo trong mưa phùn trinh nữ. Những túi đựng tình yêu căng đầy không còn nữa. Em xơ mướp khô, anh bát đàn đã cũ, cọ vào nhau cho vũ khúc luân hồi.

   Quê hương mình có bao triệu lứa đôi, như anh như em của ngày xưa ấy? Dẫu tình yêu đã đi về huyền thoại thì Tổ quốc ta vẫn mãi mãi trường tồn. Những xóm làng xanh ngói đỏ như son. Những phố những phường nguy nga tráng lệ. Chẳng có gì cách ngăn tình yêu tuổi trẻ, họ đến với nhau bất cứ lúc nào. Những tượng đài chẻ dọc trời cao ghi công những đứa con nằm sâu nơi đáy mộ. Bao mẹ già xua nước mắt không còn nữa, đã rưng rưng khi thành Mẹ anh hùng. Hai mươi năm qua, bao nỗi vui buồn, những đúng sai, thăng trầm…vẫn vẹn toàn Đất Nước.

   Có một điều ít ai thấy được: Tình Yêu xưa mãi mãi không về.

 

Ý kiến phản hồi

2 phản hồi to “HỒI ỨC CHIẾN TRANH”

  1. Trần Sư Ngã on August 27th, 2008 9:23 am

    Có một điều ít ai thấy được: Tình yêu xưa mãi mãi không về! - Nói nhẹ nhàng mà đau đớn thế, Lưu ơi. Nếu Văn chương thời máu lửa nói được điều đó, đồng cảm với điều đó thì những thằng lính như tôi, như bao bạn tôi còn mãi ở rừng già sẽ nhẹ lòng đi biết mấy. Tôi đang làm kinh tế trong quân đội nhưng tôi yêu thơ(thơ thật lòng đến độ đọc cảm thấy gai người như kiểu bài này) và muốn đồng đội tôi(cả những người mãi mãi không về) được đọc bài này in trên trang nhất Báo QDND. Có được không, đồng đội?

  2. trần thị tâm on October 14th, 2008 8:36 pm

    Chiến tranh bao giờ cũng là nỗi đau. Tôi thích nhữngcâu văn của anh vừa nhẹ nhàng nhưng đằng sau đó lẩc nổi đau của cả một dân tộc một thế hệ

Bạn có ý kiến phản hồi?