Khát

February 29, 2008

Đôi môi người đàn bà bị chồng bỏ quên
Như hoa dại trên đồng ngây ngất đêm
Hạt sương lạc đường trên cánh hoa nóng bỏng
Như người đàn ông vừa quen.

Ngày, trâu gặm cỏ trên đồng ngửi mùi hoa dại rồi bỏ đi
Như loài người chán mùi quen - chồng vợ
Nụ môi chờ chồng dỗi hờn đi qua cửa sổ
Hoa dại trên đồng thao thức chờ đêm.
                                                  Thu 2002

Mùa xuân chưa lỗi hẹn bao giờ

February 29, 2008

Mùa xuân về ban tặng mẹ lo âu
Nụ cười đi đâu, chân trần xuôi ngược

Cành thấp dâng hoa
Cành cao đón lộc

Cha cất thời gian cuối chòm râu bĩ cực
Chờ thái lai qua hun hút đường cày

Em giờ về ngại qua lối cỏ may
Khoe son giả lên vành môi thật

Mọi cuộc đời đều lớn lên từ đất
Mà đôi khi vô cớ trách trời

Vui và buồn là đũa một đôi
Cứ ẩn hiện trong cõi người muôn kiếp

Mãi không em, bạc tiền đi biền biệt
Cho tủi hờn hoang mắt kẻ thấp cơ

Con người ta khi đầy đủ niềm mơ
Lại chợt thèm về củ khoai củ sắn.

Ớt vẫn mãi cay
Ngãi vàng mãi đắng.

Chỉ tình người nắng mưa thăng giáng
Còn mùa xuân chưa lỗi hẹn bao giờ.
                                        Tháng 12/2002

Sóng thức miền thơ dại

February 29, 2008

Sóng hiền dịu ùa ngực anh xoã tóc
Như em xưa mùa trăng cũ xa vời
Ngày ấy ta tiêu tốn bao đêm vàng đồng nội
Mãi sau này em mới tuổi hai mươi.

Sóng hổn hển vào ngực anh thở dốc
Mùi Hương nhu bất chợt thoảng ngây người
Ta đuổi bắt em trên đồng trăng rời rợi
Mãi sau này em mới tuổi hai mươi.

Sóng hờn dỗi vỗ ngực anh thùm thụp
Ơi tay em lên ngực đập liên hồi
Anh lỡ hôn trăng trên môi em chín bói
Mãi sau này em mới tuổi hai mươi.

Sóng nức nở dìu về môi ngọt mặn
Chiến trường ơi! Mai anh đã đi rồi
Còn mình em với đồng trăng thơ dại
Mãi sau này em mới tuổi hai mươi.
                                    Thiên Cầm, hè 98

Quên ta vẫn người

February 29, 2008

                                             Gởi K.A
Rènh rènh hoa trắng nắng cong lưng đồi
Một rặng bình nguyên gió ru hỡi hời
Người hẹn cùng ta về nơi xứ người
Nơi trẻ chăn trâu biết sao nghé cười
Và trăng đi mãi bỏ đêm rối bời
Làm cho đom đóm khóc đêm đỏ đồi
Mộng du hai đứa trôi qua cổng trời
Rồi đêm thêm vắng ta, em rã rời
Vì sao hai đứa quên ta vẫn người
Ngỡ em đức thánh đi ngang cuộc đời
Ngỡ tôi tu sỹ, trời đày ly phôi.
                                      
Mùa yêu cuối
                                      3/3/2003

Vũng tàu em và tôi

February 29, 2008

Có nơi nào ngày xanh miên man thế
Như mùa thu hờn dỗi bỏ đi rồi
Biển ngửa mặt nhìn trời xanh đắm đuối
cứ mơ màng như em ngước nhìn tôi

Tôi theo em về Bãi Dâu, Bãi Dứa
Dốc hoang vu chim rủ rỉ, men đồi
Bến đá, bến Đình cá khô còn mở mắt
Như nỗi buồn của biển vớt lên phơi

Gió lủ lỉ và em thủ thỉ
Sóng quẫy đuôi vớt nắng chân bờ
Núi lớn lặng xanh chiều mướt mát
Ngọc Long thần thuở ấy tặng Âu Cơ

Cửa gió Bãi Sau, cửa tàu Bãi Trước
Đường Thuỳ Vân xanh mướt nét mi dài
Hòn Bà trầm tư một mình không goá bụa
Có Chúa lòng lành trên núi đứng giang tay

Bình minh thức tối ngủ vùi trong sóng
Mặt trời đi chưa qua hết Vũng Tàu
Giá anh mặt trời – Em là biển biếc
Để mỗi ngày ngụp lặn giữa lòng nhau
                               
   Trại sáng tác Vũng Tàu
                                   Mùa thu 2002

Mặt trời giới tính

February 29, 2008

Ta hãy nhìn cuối con đường sung mãn
Sẽ gặp những cuộc hành trình của đàn ông đi về phía đàn bà
Và lời thề răng long đầu bạc
Đang ngược nguồn về phía ông cha.

Tôi bần thần ở giữa ngã ba
Phía bên trái là tiếng giục trái tim
Phía trước mặt là lời răn tiên tổ
Phía sau lưng là căn nhà bỏ ngỏ
Ở bên trong có người vợ chán chồng.

Đàn bà, đàn ông
Là thành công của trò chơi tạo hoá
Bao nhiêu dòng sông cố trườn về biển cả
Bao nhiêu đàn ông trôi về phía đàn bà.

Lỡ một ngày tắt mặt trời giới tính
Những con đường không còn ngã ba.